Ngòn Ngọt (Novel)
Ngòn Ngọt (Novel)
Trong tác phẩm này có xuất hiện một số chủng tộc phi nhân có khả năng sinh sản không phân biệt giới tính, và nội dung này sẽ được đề cập trong ngoại truyện tập 2. Tác phẩm có chứa yếu tố nhạy cảm, mong bạn cân nhắc trước khi đọc.
Vào một ngày đông lạnh giá, Eun Oh đã trộm đồ của một người đàn ông vào núi thì bị bắt quả tang, rồi cậu đã bị dạy cho một bài học nhớ đời.
Trước người đàn ông đáng sợ đe dọa đến tính mạng, Eun Oh vừa khóc nức nở vừa van xin rằng bản thân cậu sẽ làm bất cứ điều gì, chỉ mong được tha mạng.
Từ ngày đó, cậu bị bắt đi và phải sống kiếp tôi tớ dưới tay người đàn ông ấy…
Chae Yoon Sa – người căm ghét thế giới, và Eun Oh – kẻ chẳng biết gì về thế giới.
Từ một cuộc gặp gỡ tình cờ trên núi Moak, dần dần trở thành định mệnh.
Câu chuyện về mùa đông, mùa xuân, mùa hè, mùa thu của họ… rồi lại trở về mùa đông.
“Được thôi, em thắng rồi.”
Giờ thì chẳng còn cách nào khác. Nếu không thể kháng cự lại sự cám dỗ… thì đành mặc cho nó cuốn đi vậy.
▷ Bối cảnh/Thể loại: Fantasy cổ điển
▷ Từ khóa tác phẩm: #fantasy_cổ_điển #hơi_ngược #ngọt_ngào(?) #trưởng_thành #công_lạnh_lùng #hơi_điên #thân_phận_nô_bộc_thụ #thụ_ngốc_nghếch #thụ_yếu_đuối #thụ_mỹ_nhân #hơi_chạy_trốn #thụ_bị_hành #công_thụ_đều_còn_trinh
Công: Chae Yoon Sa
Một mỹ nam xuất chúng nhưng tính cách vô cùng lạnh lùng, là kiểu người máu lạnh không để ai lại gần. Từng là võ quan nổi danh với biệt danh “Dạ Xoa”. Tuy nhiên, 4 năm trước đã xin từ quan, hiện sống buông thả như một kẻ nhàn tản. Vì chuyện trong quá khứ nên cực kỳ căm ghét yêu quái.
Thụ: Eun Oh
Vâng theo di nguyện của người mẹ quá cố, cậu sống một mình trên núi Moak, kiếm sống bằng việc hái rau rừng và đôi khi trộm vặt. Người bạn duy nhất là con cáo trắng tên Yeoul. Vào một đêm, cậu lỡ trộm đồ của Chae Yoon Saa và rơi vào tình huống vô cùng nguy hiểm, khốn đốn.
Đọc khi:
Bạn muốn xem một thụ thiếu hiểu biết, nhát gan nhưng dù run rẩy vẫn nói ra điều cần nói.
Hoặc muốn xem một “công điên” miệng thì dọa giết cả chục lần nhưng đến cuối vẫn không thể ra tay với thụ.
Câu nói gây đồng cảm:
“Thiếu gia… thật sự rất đáng sợ. Nhưng đôi lúc lại khiến người ta quên mất điều đó.”
“Lại nói linh tinh gì thế?”
“Ý là bình thường thì đáng sợ, nhưng lúc này thì không đáng sợ nữa.”
Trong tác phẩm này có xuất hiện một số chủng tộc phi nhân có khả năng sinh sản không phân biệt giới tính, và nội dung này sẽ được đề cập trong ngoại truyện tập 2. Tác phẩm có chứa yếu tố nhạy cảm, mong bạn cân nhắc trước khi đọc.
Vào một ngày đông lạnh giá, Eun Oh đã trộm đồ của một người đàn ông vào núi thì bị bắt quả tang, rồi cậu đã bị dạy cho một bài học nhớ đời.
Trước người đàn ông đáng sợ đe dọa đến tính mạng, Eun Oh vừa khóc nức nở vừa van xin rằng bản thân cậu sẽ làm bất cứ điều gì, chỉ mong được tha mạng.
Từ ngày đó, cậu bị bắt đi và phải sống kiếp tôi tớ dưới tay người đàn ông ấy…
Chae Yoon Sa – người căm ghét thế giới, và Eun Oh – kẻ chẳng biết gì về thế giới.
Từ một cuộc gặp gỡ tình cờ trên núi Moak, dần dần trở thành định mệnh.
Câu chuyện về mùa đông, mùa xuân, mùa hè, mùa thu của họ… rồi lại trở về mùa đông.
“Được thôi, em thắng rồi.”
Giờ thì chẳng còn cách nào khác. Nếu không thể kháng cự lại sự cám dỗ… thì đành mặc cho nó cuốn đi vậy.
▷ Bối cảnh/Thể loại: Fantasy cổ điển
▷ Từ khóa tác phẩm: #fantasy_cổ_điển #hơi_ngược #ngọt_ngào(?) #trưởng_thành #công_lạnh_lùng #hơi_điên #thân_phận_nô_bộc_thụ #thụ_ngốc_nghếch #thụ_yếu_đuối #thụ_mỹ_nhân #hơi_chạy_trốn #thụ_bị_hành #công_thụ_đều_còn_trinh
Công: Chae Yoon Sa
Một mỹ nam xuất chúng nhưng tính cách vô cùng lạnh lùng, là kiểu người máu lạnh không để ai lại gần. Từng là võ quan nổi danh với biệt danh “Dạ Xoa”. Tuy nhiên, 4 năm trước đã xin từ quan, hiện sống buông thả như một kẻ nhàn tản. Vì chuyện trong quá khứ nên cực kỳ căm ghét yêu quái.
Thụ: Eun Oh
Vâng theo di nguyện của người mẹ quá cố, cậu sống một mình trên núi Moak, kiếm sống bằng việc hái rau rừng và đôi khi trộm vặt. Người bạn duy nhất là con cáo trắng tên Yeoul. Vào một đêm, cậu lỡ trộm đồ của Chae Yoon Saa và rơi vào tình huống vô cùng nguy hiểm, khốn đốn.
Đọc khi:
Bạn muốn xem một thụ thiếu hiểu biết, nhát gan nhưng dù run rẩy vẫn nói ra điều cần nói.
Hoặc muốn xem một “công điên” miệng thì dọa giết cả chục lần nhưng đến cuối vẫn không thể ra tay với thụ.
Câu nói gây đồng cảm:
“Thiếu gia… thật sự rất đáng sợ. Nhưng đôi lúc lại khiến người ta quên mất điều đó.”
“Lại nói linh tinh gì thế?”
“Ý là bình thường thì đáng sợ, nhưng lúc này thì không đáng sợ nữa.”
Bình luận (3)