Chương 120
Vị Ensi của Umma trông có vẻ yếu đuối cúi đầu thật thấp.
“Tôi đến đây để dâng lời chúc mừng đến Ensi của Kish.”
Samuagon mỉm cười hài lòng, nhìn xuống phái đoàn Umma. Umma và Kish. Nếu chỉ xét về danh nghĩa thì đây là hai thành bang bình đẳng, mỗi bên đều có lãnh thổ riêng, nhưng thực tế lại khác xa. Trong thành Agade, mối quan hệ trên dưới giữa hai vị quân chủ đã được xác lập rõ ràng. Cứ như thể Umma là một nước chư hầu của Kish vậy.
Samuagon nói với giọng hào sảng.
“Quân chủ Umma đã đích thân lặn lội đến đây thế này. Ta vô cùng vui mừng. Khách quý đã đến tận Kish thì không thể để ra về tay không được. Người đâu. Hãy mở tiệc thật linh đình để tiếp đãi khách quý!”
Samuagon bước xuống khỏi ngai vàng và sải bước mạnh mẽ về phía phái đoàn Umma. Khi đôi chân bước trên tấm thảm dài chuẩn bị lướt qua Na-taek. Samuagon bỗng dừng khựng lại, rồi nhìn chằm chằm vào Na-taek và tên Thầy bói với ánh mắt kỳ lạ.
Tên thầy bói đang đứng sau lưng quân chủ của mình cứng đờ người. Mồ hôi lạnh cũng túa ra trên thái dương Na-taek.
Cái thằng chết tiệt này……. Đã bảo rồi sao còn tỏ vẻ quen biết làm cái gì!
Samuagon xoay người về phía Na-taek.
“Sứ giả của Inanna. Cả ngươi cũng nên tham dự bữa tiệc này. Hãy bảo cả người hùng của Inanna cùng đến góp vui cho buổi tiệc thêm phần long trọng.”
Na-taek cúi đầu, nhận lời một cách lịch sự. Medeus đứng bên cạnh cũng lặng lẽ cúi đầu chào.
Samuagon không nghi ngờ gì mình đấy chứ. Đừng bảo là……. Lấy cớ mở tiệc nhưng thực ra là định giở trò gì nhé.
Cái bóng của Samuagon lại bắt đầu di chuyển về phía trước. Na-taek đứng thẳng dậy, chậm rãi nhìn sang Medeus. Sắc mặt Medeus vẫn điềm nhiên như mọi khi. Medeus chính là máy dò nguy hiểm của cậu. Phản ứng thế này của Medeus có nghĩa là ít nhất việc tham dự bữa tiệc sẽ không gặp nguy hiểm gì. Thấy Na-taek thở phào nhẹ nhõm và thả lỏng người, Medeus nhìn xuống cậu thật chăm chú.
Sao thế? Ngươi đau ở đâu à?
Trước câu hỏi được đặt ra bằng ánh mắt, Na-taek khẽ lắc đầu.
Không có gì đâu ạ.
Cậu nở một nụ cười gượng gạo để đáp lại.
Na-taek ngẫm nghĩ về những việc sắp tới. Lagash, Uruk, Delam, Kish, Umma, Ur. Trong số 6 thành bang cần thống nhất, hiện tại đã tập hợp được Lagash, Uruk, Delam và Kish lại một chỗ. Nếu thành công với Umma - mục tiêu chinh phục không đổ máu - thì chỉ còn lại mỗi Ur mà thôi.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của Na-taek, Ur sẽ là thành phố bị chiếm đóng cuối cùng. Độ khó sẽ tăng lên, lại thêm cái tin dữ là tộc Guti đã chiếm đóng nơi đó. Chỉ nghĩ đến việc nó sẽ khó khăn đến mức nào thôi mà cậu đã thấy lo sốt vó rồi.
“Tereshi. Ngươi thực sự không sao chứ? Đừng bảo là…… bị thương ở đâu lúc tập luyện đấy nhé?”
Không hiểu nỗi lòng của Na-taek, Medeus lo lắng hỏi.
“Không phải đâu ạ. Tôi không bị thương ở đâu cả. Ngài cũng có đánh mạnh đâu.”
Nhớ lại bộ đồ bảo hộ nực cười hôm đó, Na-taek nhún vai.
Trong lúc hai người đang trò chuyện riêng tư, những người hầu nhận lệnh đã đến thông báo lịch trình buổi chiều.
“Khi nào chuẩn bị xong chúng tôi sẽ đến mời hai vị sang phòng tiệc, xin hãy đợi một lát ạ.”
Na-taek cùng Medeus bước ra khỏi Agade, cậu xốc lại tinh thần.
Nhất định…… Phải dẫn dắt hiệp định này theo hướng có lợi cho phe mình. Umma sẽ bị chinh phục mà không tốn một giọt máu!
***
Người cổ đại thường bắt đầu một ngày từ rất sớm, bất kể địa vị cao thấp. Có lẽ vì thế mà dù buổi chầu ở Agade đã kết thúc khá lâu, mặt trời vẫn chói chang trên đỉnh đầu.
Có vẻ như công tác chuẩn bị cho bữa tiệc phải đến chiều muộn mới xong. Một phần là do thời gian và công sức bỏ ra để chuẩn bị, nhưng lý do chính là vì phái đoàn từ Delam dự kiến đến hôm nay vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
Lần đầu tiên Na-taek và Medeus được tận hưởng khoảng thời gian thảnh thơi dạo bước ở sân trước.
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy thư thả thế này kể từ khi đến đây đấy.”
“Và cũng là lần đầu tiên ta đi dạo trong vườn với ngươi thế này.”
Vừa bị Samuagon lôi đến là phải ban chúc phúc, rồi đi Umma, rồi lại huấn luyện. Thêm vào đó Na-taek còn phải chạy đôn chạy đáo làm nhiệm vụ nên ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi. Một ngày thảnh thơi hiếm hoi cuối cùng cũng mang đến cho hai người buổi hẹn hò đầu tiên. Dù vẫn có thời hạn là cho đến khi bữa tiệc được chuẩn bị xong.
“Tôi cứ tưởng khu vườn ở Delam là đẹp nhất rồi, nhưng Kish cũng không kém cạnh nhỉ. Không ngờ phía sau Agade lại có một nơi thế này.”
Không chỉ có cây chà là, mà hoa cỏ cũng đua nhau khoe sắc rợp trời. Trong lúc tản bộ chậm rãi, Medeus đưa tay lướt nhẹ qua những tán lá. Cử chỉ ấy cẩn trọng như đang nâng niu tấm rèm lụa vậy.
“Ngài thích cây cối lắm sao?”
Medeus gật đầu.
“Có ai lại ghét cỏ cây hoa lá chứ?”
Không hẳn là ghét nhưng mà…… Ít nhất thì mình chẳng có chút cảm hứng nào cả.
Người hiện đại Lee Na-taek cảm thấy chẳng việc gì phải trồng mấy cái loại lá không dùng để ăn kèm thịt nướng được.
“Có vẻ ngươi không thích lắm nhỉ.”
Đọc được ánh mắt của Na-taek, Medeus đáp lại.
“Đâu có ạ. Tôi thích mà. Làm gì có ai lại ghét cỏ cây hoa lá chứ.”
“Nói dối.”
“…….”
Cái tên này……. Mấy chuyện thế này sao lại tinh ý một cách kỳ lạ thế nhỉ.
Cuối cùng, Na-taek đành khai thật.
“Thực ra là tôi cũng không rõ nữa. Mấy loại cỏ không ăn được ấy mà……. Tôi chẳng thấy có nhu cầu phải trồng làm gì. Ngài Medeus thích chúng ở điểm nào vậy?”
Thấy Na-taek hỏi một cách chân thành, khóe miệng Medeus khẽ cong lên dịu dàng.
“Chúng vui vẻ đón nhận sự chăm sóc của ta. Không cự tuyệt, cũng chẳng nói xấu sau lưng. Việc nhìn thấy chúng lớn lên khỏe mạnh khi ta dành tâm huyết chăm sóc đôi khi cũng trở thành nguồn động viên cho ta.”
Một nền văn minh mà đi đến đâu người ta cũng xua đuổi, coi là man tộc. Trong thế giới đó, sinh mệnh duy nhất luôn chào đón Medeus chỉ có những loài cây cỏ này. Nỗi cô đơn của Medeus bất ngờ ập đến khiến lòng Na-taek dao động.
“A……. Ra là vậy.”
“Ta nói ra không phải để ngươi ủ rũ đâu. Đừng có thương hại vớ vẩn.”
“Thương hại gì chứ. Sao tôi lại phải thương hại ngài.”
Na-taek liếc nhìn Medeus với vẻ không đồng tình. Đó không phải là thương hại. Chỉ là cậu thấy chạnh lòng khi tưởng tượng ra Medeus của những ngày tháng mà cậu chưa từng biết đến. Na-taek ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi.
“Thế ngài thích hoa gì nhất?”
Để sau này mua tặng làm quà sinh nhật. Chưa bao giờ tặng hoa cho đàn ông cả, nhưng nếu là Medeus thì chắc ngài ấy sẽ vui vẻ đón nhận hơn bất kỳ ai. Tưởng tượng ra khuôn mặt rạng rỡ như cún con khi nhận được bó hoa, khóe miệng cậu cứ tự động nhếch lên.
“Ừm……. Hoa ta thích nhất à…….”
Lần này đến lượt Medeus chìm vào suy tư. Tiếng chó sủa vang lên từ xa. Ở bồn hoa phía xa xa, có một chú chó Saluki (*một giống chó săn) đang bị xích lại. Chú chó có bộ lông đen bóng mượt đang đứng ngoan ngoãn vẫy đuôi. Medeus nhìn chú chó rồi lại nhìn Na-taek, sau đó nghiêng đầu mỉm cười.
“Ta thích hoa chuông đen.”
“Hoa chuông ạ?”
Na-taek lập tức gọi <Hệ thống> lên và lục lọi cửa sổ thông tin thảo dược học đã lưu. Hoa chuông cũng được dùng làm thuốc, có hình dáng giống hệt hoa linh lan ở thời hiện đại.
Hoa chuông cũng làm thành bó được hả……? Gom lại một cục khéo rụng hết hoa mất.
Na-taek làm vẻ mặt nghiêm trọng khi tưởng tượng ra cảnh bó hoa chuông. Thấy vậy, sắc mặt Medeus cũng tối sầm lại theo.
“Sao thế. Ngươi ghét hoa chuông à?”
“Không ạ. Không phải thế. Tôi chỉ đang nghĩ xem kiếm hoa chuông đen ở đâu thôi.”
“Định kiếm về cho ta hả?”
“Dạ? À…….”
Tặng hoa cho đàn ông thì đúng là…… hơi kỳ thật. Đã thế lại còn tặng cho quân nhân nữa chứ. Mọi người sẽ nghĩ mình bị dở hơi mất.
“Ngươi định kiếm về cho ta thật sao?”
Hỏi câu đó, vẻ mặt Medeus trông rạng rỡ lạ thường.
“……Không phải đâu ạ. Tặng xong ngài biết dùng vào việc gì chứ. Vô dụng lại còn khó xử lý thêm.”
Nghe vậy, Medeus dừng bước. Na-taek đang cúi gằm mặt bước đi, thấy cái bóng bên cạnh không đi theo nữa liền quay lại.
“……?”
“Nếu là ngươi tặng thì đều có ích cả.”
Trên gương mặt Medeus không hề có chút đùa cợt nào. Ngài bước lại gần, đứng trước mặt Na-taek.
“Thứ gì ngươi tặng cho ta thì không thể nào là vô dụng được.”
“Gì chứ. Bộ tôi tặng thì ngài bán lại được giá cao chắc.”
“Nó sẽ được cộng thêm giá trị tương xứng.”
Medeus đưa tay vuốt tóc Na-taek. Những sợi tóc mảnh mai đen nhánh tựa như loài hoa chuông đen phát ra tiếng soạt khẽ khàng trên đầu ngón tay ngài. Âm thanh ấy khiến Na-taek thấy nhột, cậu rụt cổ lại. Na-taek quay đi, phủi phủi mái tóc nơi tay Medeus vừa chạm vào như thể ngượng ngùng.
“Tôi có phải là bàn tay Midas đâu chứ…….”
Nhưng câu nói gán cho món đồ cậu tặng một sự đặc biệt ấy nghe cũng không tệ chút nào. Đi trong im lặng một lúc lâu, Na-taek bắt đầu nhớ đến kế hoạch trong bữa tiệc. Ai sẽ đến từ Delam nhỉ. Chắc lại là Smenapistim rồi. Từ sau trận Đại hồng thủy đến giờ chưa gặp lại. Chắc ổng không đến để phá đám bọn mình đâu nhỉ……. Không biết độ khó của Umma sẽ được áp dụng thế nào đây. Khoan đã. Thế công chúa có đến không?
Na-taek không kìm được nỗi tò mò vừa nảy ra.
“Ngài Medeus.”
“Hửm.”
“Không biết trong phái đoàn Delam hôm nay có công chúa không nhỉ?”
Nghe vậy, bước chân Medeus khựng lại.
“……Sao tự nhiên lại hỏi cái đó.”
💬 Bình luận (0)