Ngoại truyện 9
“Cái gì cơ.”
“Nó lườm tao cháy cả mặt luôn ấy.”
Jun-gyeom hất hàm về phía Medeus rồi thì thầm. Na-taek quay đầu nhìn lại với vẻ mặt khó hiểu.
“Tereshi. Đưa cho em. Nặng đấy.”
Thế nhưng, Medeus - người đang định đỡ lấy cái rổ từ tay cậu - lại đang mỉm cười dịu dàng. Na-taek nghiêng đầu thắc mắc rồi quay lại nhìn Jun-gyeom.
“Sao mày cứ vu oan cho người ta thế.”
Jun-gyeom trợn tròn mắt, há hốc mồm vẻ không tin nổi.
“Oa. Này. Thật sự đấy,”
Tao bảo là nó lườm tao cháy mặt mà.
Jun-gyeom mấp máy môi than thở nỗi oan ức. Na-taek lại nhìn sang Medeus lần nữa. Số khoai tây và khoai lang trên tay Na-taek đã được chuyển sang tay Medeus từ lúc nào. Na-taek vẫn còn đang ngơ ngác thì vỗ vai Jun-gyeom cái bộp.
“Biết rồi.”
“Cái thằng này, nhìn cái mặt là biết không tin tao rồi.”
Medeus đã mang cái rổ vào bếp rồi biến mất vào phòng ngủ. Từ trong đó vọng ra tiếng gọi:
“Anh dọn dẹp chăn màn trước nhé?”
“Ừ.”
Na-taek vừa trả lời Medeus, vừa quay sang Jun-gyeom đáp “Tin mà, tin mà” một cách qua loa đại khái. Cậu cũng gật đầu cho có lệ.
“Hơ. Thật là.”
Jun-gyeom há hốc mồm đứng ngẩn tò te một lúc lâu. Rồi bất chợt, cậu ta lại dán sát vào Na-taek thì thầm hỏi nhỏ:
“Này. Mà sao cậu ta lại gọi mày là Tereshi thế? Nghĩ kỹ thì, đấy chẳng phải tên nhân vật trong game của mày sao?”
Lúc này Na-taek mới nhận ra sự bất thường trong cách xưng hô. Do đã được gọi như thế quá lâu nên thành quen, cậu chẳng mảy may để ý. Na-taek lấp liếm rồi đi về phía bếp.
“Người nước ngoài mà. Nó bảo tên Na-taek khó phát âm quá nên tao bảo gọi là Tereshi cho dễ.”
“...Thấy nói tiếng Hàn còn sõi hơn cả tao mà...”
Jun-gyeom nghiêng đầu lầm bầm. May mắn thay, cậu ta không quá để tâm sâu vào chuyện xưng hô của hai người.
***
Bà của Jun-gyeom và bà của Na-taek là bạn thân từ thời trẻ. Vì thế, căn nhà của ông bà Na-taek dù không bán đi nhưng vẫn được bà của Jun-gyeom sang trông nom mỗi tháng một lần. Na-taek cũng chỉ biết chuyện này ngay sau khi báo tin mình sẽ về quê.
Dù có gọi dịch vụ dọn dẹp hay không, những thứ cơ bản như cửa lưới chống muỗi hay bàn ăn đều được giữ gìn sạch sẽ, không nỡ vứt đi. Tuy nhiên, dù có chăm chút đến đâu, ngôi nhà vắng bóng người ở vẫn thiếu đi hơi ấm. Kể cả khi đã cùng Medeus dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, Na-taek vẫn ngửi thấy mùi xa lạ phảng phất trong căn nhà.
“Lâu lắm mới về nên có vẻ vẫn chưa quen lắm nhỉ.”
Na-taek đứng trước cửa sổ lẩm bẩm. Bỗng nhiên, một bóng đen che khuất bầu trời đang ngả bóng hoàng hôn, rồi một cảm giác ấm áp chạm vào eo cậu.
“Ban đêm gió lạnh lắm. Cảm lạnh đấy, Tereshi.”
“Trời ấm thế này rồi mà, lo gì. Anh không sao.”
Cảm nhận làn gió mát rượi, Na-taek càng thấy biết ơn thời tiết ôn hòa này. Nếu thời điểm hai người đến hiện đại là giữa mùa đông giá rét, chắc hẳn Medeus sẽ càng khó thích nghi hơn. Na-taek vỗ nhẹ vào tay Medeus đang ôm eo mình rồi hỏi:
“Ở đây tốt hơn nhiều so với thành phố đúng không?”
Mái tóc màu nâu nhạt khẽ gật gật rồi lại ngừng. Medeus cọ má vào vai Na-taek, nói:
“Khi nào thì mình quay lại chỗ cũ?”
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Na-taek ngả người ra sau.
“Chỗ này không vừa ý em à?”
Chẳng lẽ vì toàn đồng ruộng nên em ấy không thích? Na-taek ngạc nhiên hỏi lại, nhưng Medeus lắc đầu nguầy nguậy.
“Không. Không phải thế. Em thích nơi này lắm.”
“Thế thì tại sao?”
Thấy Medeus mãi không trả lời, Na-taek gỡ tay hắn ra rồi quay người lại đối diện. Bắt gặp ánh mắt chăm chú của Na-taek, Medeus cụp mắt xuống nhìn sàn nhà.
“Em biết anh vì em mà mới đến đây. Với anh thì chỗ kia sống tốt hơn mà.”
Lại là một câu trả lời bất ngờ.
“Nên em cũng định thử thích nghi với chỗ đó xem sao.”
Trước sự quan tâm tiếp theo của Medeus, Na-taek chỉ biết há hốc mồm đứng hình.
“Ờ...”
Cậu chẳng thốt nên lời. Rồi cậu chợt nhớ lại cuộc trò chuyện ban chiều.
‘Gì cơ, nghe bảo Na-taek mày về đây sống hả? Sao tự nhiên lại đổi gió thế. Bảo là lên Seoul kiếm việc rồi định cư cơ mà.’
‘Dạ, dòng đời xô đẩy nên thế ạ. Bà dạo này vẫn khỏe chứ ạ?’
Chắc chắn là em ấy đang để tâm đến cuộc đối thoại lúc đó.
“Cái đó... Medeus à.”
Medeus đã từ bỏ tất cả, chỉ nhìn về phía cậu mà vượt qua thế giới này. Hắn vứt bỏ địa vị, tài sản, sự sung túc về vật chất và môi trường quen thuộc chỉ vì Na-taek, vậy mà chưa từng đòi hỏi điều gì, ngược lại còn luôn muốn chiều theo ý cậu. Thái độ mà Na-taek lờ mờ cảm nhận được bấy lâu nay, giờ đã được xác nhận qua cuộc đối thoại này.
Có nên nói là không cần phải chiều theo ý anh nữa không nhỉ. Nhưng để Medeus sống hạnh phúc thì việc thích nghi với thời đại này là điều không thể tránh khỏi. Và thích nghi với thời đại cũng đồng nghĩa với việc thích nghi với người hiện đại là Na-taek.
Dù vậy...
Cậu cũng không muốn ép Medeus phải chịu đựng khổ sở để hòa nhập với văn minh hiện đại. Nếu có một người phải nhún nhường, cậu muốn đó là Lee Na-taek, là Tereshi. Na-taek cũng chỉ toàn tâm toàn ý muốn chiều chuộng người yêu mình hết mức có thể. Phải làm sao để truyền tải được tấm lòng này đây. Suy nghĩ một hồi, Na-taek chậm rãi áp tay lên má Medeus.
“Với anh thì không có nơi nào sống tốt hơn nơi nào cả. Ở đâu cũng thế thôi. Dù là thành phố hay nông thôn thì cũng đều là văn minh hiện đại, cùng một đất nước cả mà. Thế nên bây giờ anh muốn sống ở nơi nào mà em thấy thoải mái hơn một chút. Lúc ở Kish cũng thế còn gì.”
“Anh ở đâu em cũng thích hết.”
Medeus trả lời không chút do dự. Na-taek bật cười gượng gạo rồi cắn chặt môi. Sau đó cậu nhẹ nhàng nhào nặn gò má Medeus và lẩm bẩm:
“Phải biết tham lam một chút chứ. Hiền lành quá mức thế này thì gay go thật đấy.”
Hai má bị bóp méo xệch xạc thế kia mà chẳng hiểu có gì vui, Medeus cứ liên tục cười khúc khích. Đang ngoan ngoãn như cừu non, đột nhiên em ấy hạ thấp vai xuống rồi bế bổng Na-taek lên.
“Tham lam thì anh có ghét em không?”
Bất ngờ bị nhấc bổng lên không trung, Na-taek hoảng hốt trả lời:
“Anh ghét em làm gì. Tuyệt đối không có chuyện đó đâu.”
“Thế thì đi tắm thôi.”
Medeus cứ thế bế Na-taek đi về phía phòng tắm.
Tham lam thì liên quan gì đến chuyện đi tắm nhỉ?
Medeus vẫn chưa quen với văn minh hiện đại, nhưng có hai thứ hắn thích nghi nhanh đến mức hoàn hảo. Một là cách bắt taxi, và hai là cách sử dụng phòng tắm. Lý do hắn quen thuộc với hai thứ này nhanh chóng như vậy, phần lớn là nhờ vào cánh tay bị thương của Na-taek.
Vừa đặt Na-taek xuống sàn phòng tắm, Medeus đã lột ngay áo phông của cậu ra. Đầu Na-taek vừa chui qua cổ áo cái soạt, Medeus đã cười tươi rói. Bị nụ cười ấy mê hoặc trong giây lát, Na-taek rũ mái tóc rối bời rồi nói:
“Tháo bột rồi mà, giờ anh tự tắm một mình được.”
“Đừng tước đi niềm vui ít ỏi của em chứ.”
Medeus luôn lấy cớ này để giành việc tắm rửa cho Na-taek. Na-taek nghĩ lần này hắn cũng định gội đầu cho mình nên đành tặc lưỡi chấp nhận, định quay lưng lại. Thế nhưng Medeus giữ chặt lấy vai Na-taek không buông. Na-taek đang ngơ ngác đứng đó thì bị Medeus đẩy dần sang một bên. Lưng Na-taek chạm vào bức tường dưới vòi hoa sen. Medeus bắt đầu từ từ hạ thấp người xuống trước mặt cậu.
“Medeus...?”
Medeus nắm lấy thắt lưng quần của Na-taek.
“Có một việc nhất định phải làm vào ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới. Đó là phương pháp giúp tình cảm vợ chồng thêm khăng khít.”
Medeus áp má vào gần vùng hông của Na-taek rồi ngước lên nhìn chằm chằm.
“Đó là dốc lòng chăm sóc cơ thể của đối phương.”
Làn da má mềm mại cọ vào vùng trung tâm nhạy cảm của Na-taek khiến cậu nhột nhột. Na-taek hoảng hốt định kéo Medeus đứng dậy nhưng hắn cứ dính chặt lấy không chịu buông. Medeus vùi mũi vào đũng quần Na-taek rồi hít một hơi thật sâu.
Ngay khi vừa đến hiện đại thì phải nhập viện, trong suốt thời gian điều trị và học hỏi về nền văn minh mới, quan hệ giữa Na-taek và Medeus vẫn chưa có bước tiến triển nào. Đó là do lớp bột bó cứng ngắc trên tay Na-taek đã tạo ra một ranh giới kiềm chế. Nhưng giờ đây khi vật cản ấy đã biến mất, chẳng còn gì có thể kìm hãm trái tim Medeus được nữa.
“Chuyển nhà gì mà lắm thủ tục thế. Lại bịa ra đấy à.”
“Không. Thật mà.”
“Biết rồi. Tạm thời biết thế đã nên đứng dậy đi. Em cứ ở đó thì...”
Medeus hôn cái chụt lên phần trung tâm đang phồng lên của Na-taek.
“Em cứ ở đó thì?”
Cùng với tiếng cười khẽ, câu trả lời đầy tinh nghịch của Medeus vang lên, khoảnh khắc đó Na-taek cảm nhận được sự nguy hiểm. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Na-taek cười gượng gạo nắm lấy cánh tay Medeus.
“Em cứ ở đó thì anh sẽ khó xử đấy.”
“Tại sao lại khó xử?”
Tách.
Medeus tháo khóa thắt lưng của Na-taek rồi chậm rãi ngửa đầu ra sau. Biểu cảm ngước nhìn lên từ vị trí dưới hạ bộ hệt như đứa trẻ đang đùa nghịch ấy bắt đầu gõ cửa trái tim Na-taek.
“Tereshi... Anh ghét em làm thế này sao?”
💬 Bình luận (0)